Hắn


Click to Download this video!

Bạn đang đọc TRUYỆN SEX "Hắn" tại chetyre-gorizonta-grand.ru! Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Ngửa mặt lên hứng dòng nước, hắn thở dài khoan khoái, dòng nước mát lạnh gột rửa đi những bụi bặm, mệt mỏi mà hắn hứng ngoài đường, làm dịu đi cái nóng của ngày hè oi ả. Hắn dội từ từ, để dòng nước chảy mơn man trên người, hưởng thụ sự sảng khoái nó mang lại. Hắn ăn cắp thêm một xô so với tiêu chuẩn bốn xô của bà chủ nhà trọ đặt ra.

Hắn hai mươi ba tuổi, tốt nghiệp đại học hơn một năm, vẫn khao khát để tìm một công việc phù hợp, vẫn chạy xe ôm hàng ngày để kiếm tiền nuôi miệng và chờ đợi hi vọng đến. Hắn vẫn lạc quan tin vào tương lai, tin vào sự kỳ vọng của bố mẹ hắn, tin vào lời phán hậu vận tốt của ông thày bói. Hắn tin sẽ kiếm thật nhiều tiền để xây lại cái nhà to đẹp hơn cái nhà cấp bốn của bố mẹ hắn, để bố mẹ hàng ngày được sống trong sự tự hào. Hắn tin hắn sẽ đủ sức gánh vác, để chị hắn không phải mỗi tối đi dạy thêm để kiếm tiền.

Với niềm tin đó, hẵn vẫn trụ lại được ở cái thành thị đông đúc này, vẫn ngày ngày cần mẫn từ tờ mờ sáng để chờ khách đi xe ôm và về nhà trọ khi quá nửa đêm, để rồi sảng khoái hưởng thụ dòng nước mát lạnh dội lên người.

Quay trở vào phòng với mỗi cái quần short thể thao trên người, lộ ra cơ thể khỏe mạnh rắn chắc mà mỗi ngày hắn đều đặn chống đẩy vài chục cái. Ném đống quần áo bẩn vào chậu, mà hắn biết mai con bé Hiền thế nào cũng sẽ giặt hộ hắn và gấp lại gọn gàng. Hắn đếm nắm tiền lẻ trong túi quần vuốt thẳng từng tờ, lôi chiếc giày đá bóng cũ trong gậm giường, hắn nhét tờ năm chục vào cái tui ni lông đã có mấy tờ tiền trong đó, rồi cẩn thận gói túi ni lộng lại, nhét vào giày và ném vào gậm giường. Đống tiền lẻ, đã được gấp thẳng thớm, hắn cho vào cái ví vải đã sờn. Chỗ này đủ cho hắn mua hai cái bánh mỳ trứng, gói Thăng Long mềm và vài ly trà đá. Hi vọng mai sẽ chạy đủ để thêm tiền xăng. Cẩn thận nhét cái vì vào túi quần jeans và treo lên dây. Hắn trèo lên giường vớ cuốn sách đọc dở để du giấc ngủ.

Trời mùa hè oi ả, làm mồ hôi nhơm nhớp trên lưng, cái quạt tàu lục cục nặng nhọc quay hết tốc lực mà không làm dịu đi chút nóng nào. Với tay tắt cái đèn, hắn nằm trong bóng tối, hi vọng sẽ thiếp đi để quên cái nóng. Đầu hắn lại nghĩ vẩn vơ.

Hắn nhớ đến con bé Hiền, con bé người thấp đậm, da trắng và tốt bụng. Con bé hay giúp hắn giặt quần áo. Hắn mỉm cười nhớ đến cái dáng sợ hãi khi bị mấy thằng du côn chấn lột, rồi khóc thét lên khi thấy máu chảy trên mặt hắn, do hắn bị dính mấy gậy khi xông vào cứu con bé.

Rồi nhớ đến con bé Khanh cave, khách hàng quen thuộc mà hắn vẫn hay đón hàng đêm từ quán bar. Đấy là hắn gọi vậy, chứ con bé làm tiếp thị rượu. Con bé rõ xinh, dáng cao mình dây, ngực tròn, da trắng, mông nở. Nhớ đến bộ ngực căng đét hở một nửa ra khỏi cái áo, mà hắn luôn phải nuốt nước bọt mỗi lần nhìn thấy. Nhớ đến cặp đùi săn chắc, trắng mịn mà hắn luôn đặt tay lên mỗi khi chở con bé về.

Hắn nhớ lại cái buổi đầu tiên gặp con bé. Hôm đó, trời mưa tầm tã cả ngày do ảnh hưởng của bão và cả ngày hắn chẳng bắt được cuốc khách nào. Hắn vẫn mặc cái áo mưa giấy đã rách te tua, dù chẳng có tí tác dụng ngăn mưa nào nữa, nhưng ít nhất nó vẫn còn mang lại cho hắn cảm giác được che chở. Đường đã vắng bóng người, thỉnh thoảng có chiếc ô tô phóng vội qua, hắt nguyên vũng nước lên người hắn, cũng chỉ làm hắn đưa tay lên vuốt mặt rồi lầm bầm câu vô nghĩa. Hắn hiểu, ai cũng muốn về nhà thật nhanh để tránh đi cái thời tiết mưa gió khốn kiếp này, chẳng ai còn tâm trí để mà quan tâm đến thằng xe ôm vẫn lêu vêu hi vọng kiếm được cuốc xe chốt ngày, hắn cũng như hằng hà sa số những hạt cát ngoài kia, chẳng gợn lên bất cứ sự chú ý nào.

Thằng bảo vệ quán bar ra tận giữa đường để chặn đường cho xe trong quán đi ra, chiếc ô màu đen giương ra tí thì làm hắn đâm vào.

– Xe … xe … ôm!

Tiếng con gái cất lên gấp gáp ngay khi hắn vừa đi qua quán bar, với phản xạ nghề nghiêp, hắn cả đạp phanh chân và bóp phanh tay, chiếc ke kêu lên ken két và lằng ngoằng khựng lại. Hắn ngoái lại đằng sau, một con bé cao ráo, mặc bộ jupe màu đen bó sát ngắn cũn cỡn, đội cái sắc đen lên che đầu che mưa. Hắn đẩy chân lùi xe sát vệ đường, rồi lấy cái khăn lau khô yên sau. Con bé rón rén ghé mông trèo lên xe hắn và nói ra địa chỉ. Trời vẫn còn những hạt mưa, con bé chắc bị dính mưa nên cứ ngọ nguậy để tránh. Tạt vào quán nước nhỏ vẫn còn leo lét ánh đèn, hắn mua cái áo mưa giấy mười nghìn và đưa con bé. Con bé lí nhí cám ơn khi cầm áo mưa.

Đỗ xe trước địa chỉ con bé đưa, hắn nói:

– Đến rồi em.

– Ah … Vâng em cám ơn. Hết bao nhiêu tiền anh?

– Năm mươi nghìn.

Thường đối với khách hàng mà hắn xếp hạng là cave hắn sẽ kênh thêm một chút so với giá hắn vẫn lấy, đối với các cô, một hai chục chẳng là gì, vả lại hắn cũng phải lấy lại tiền đầu tư cái áo mưa.

Con bé nhảy xuống cởi áo mưa đưa hắn, và mở sắc tay lục lọi một hồi, rồi ngập ngừng nói với hắn.

– Em … quên tiền rồi.

– Anh đợi dưới này, em lên lấy đi.

– Nhưng … nhưng … em cũng hết tiền trên nhà rồi. Hay em trả anh sau được không.

Đệt … Hắn tí thì buột miệng chửi đổng một câu, rồi nhìn bộ dạng bối rối, ngại ngùng của con bé, hắn thở dài. Coi như làm phước giúp người. Hắn chẳng nói chẳng rằng, nổ máy xe quay đầu đi. Con bé vội rằng lên, tóm lấy tay hắn.

– Cho em số điện thoại, để em trả tiền anh sau.

– Không cần.

– Đi mà … cho em số điện thoại.

Nhìn con bé với bộ dạng vội vã, sốt ruột, hắn đọc nhanh số điện thoại của mình. Rồi chẳng quan tâm con bé có nhớ hay không hắn rồ máy phóng đi.

Hắn cũng quên hẳn sự kiện đêm đó, rồi khoảng một tuần sau, hắn đang trên đường về nhà trọ, thì có điện thoại gọi đến. Móc cái điện thoại Nokia đã chóc hết sơn và số, hắn thấy số điện thoại lạ. Bấm nút nghe, giọng con gái vọng đến.

– Anh … anh xe ôm ạ.

– Uh, có gì không em?

– Anh đến đón em tại quán bar được không?

– Uh, chờ khoảng 15 phút nhé.

– Vâng.

Hắn quay xe phóng đến địa chỉ quán bar, hắn thấy con bé đứng bên kia đường, vẫn mặc bộ jupe ngắn cũn cỡn như hôm nào. Hắn vòng xe vào sát lề đường, với cái mũ bảo hiểm đưa cho con bé. Con bé cầm mũ và vòng qua để leo lên xe hắn. Chiếc xe từ tốn lăn bánh, hắn không nói lời nào, nguyên tắc của hắn là không chủ động nói chuyện với khách, trừ trường hợp khách chủ động.

– Anh ơi! Mình đi ăn đi, em chưa ăn tối.

– Uh, em muốn ăn ở đâu?

Khách hàng là thượng đế, hắn sẽ phục vụ hết mình và sẵn sàng đợi khách làm việc.

Để con bé xuống quán ăn đêm con bé chỉ, hắn chạy quá lên một đoạn, tắt máy dựng chân chống và rút điếu thuốc ngồi trên xe đợi. Một lúc sau con bé chạy.

– Anh vào đi anh. Vào ăn cùng em.

– Em cứ tự nhiên. Anh ăn rồi. Anh đợi em ngoài này cũng được.

– Không … anh vào ăn cùng em cho vui.

Con bé cầm tay hắn lắc lắc. Không từ chối được, hắn bước vào quán cùng con bé.

– Anh ăn gì?

– Không anh không đói, em cứ ăn đi.

– Hay anh uống gì không? Beer nhé?

Rồi không đợi hắn trả lời, con bé vẫy chủ quán gọi chai beer. Nhìn cốc beer vàng óng với lớp bọt trắng toát ở trên, hắn nhớ ra lâu lắm rồi mình không được uống beer. Hớp ngụm beer mát lạnh vào cổ, vị thơm ngát đắng dịu thấm vào đầu lưỡi. Ngậm từng hớp beer chậm rãi nuốt xuống cổ, hắn cố gắng không bỏ xót từng hương vị ngon lành của cốc beer. Bên kia con bé đang nhỏ nhẹ gắp từng gắp bún, cái bầu ngực trắng nhễ nhại hở ra khỏi ngực áo đập vào mắt hắn, làm hắn khẽ nuốt ực trong cổ họng. Khó khăn đưa ánh mắt sang chỗ khác, quán bún cũng chỉ mấy khách, hầu hết các cặp đôi trẻ chắc vừa dặt ra từ sàn nhảy hoặc quán ba nào đó, chú tâm vào bán bún của mình mà chẳng quan tâm đến người xung quanh. Anh mắt hắn lại rơi vào nửa bầu ngực trắng lòa trước mặt, rồi lại khó khăn rời đi, khi cơn nóng bụng dưới tăng lên. Hắn cũng uống hết cốc beer và con bé cũng ăn xong bát bún của mình, trên đường về con bé có vẻ dạn dĩ hơn, chủ động hỏi chuyện hắn. Hắn biết tên con bé là Khanh, mới tốt nghiệp cao đẳng kinh tế, hiện đang làm tiếp thị rượu chờ xin việc. Và sau hôm đó, con bé thành khách hàng thường xuyên của hắn

Hôm đó, hắn đến đón con bé như đã hẹn. Con bé lảo đảo, siêu vẹo bước ra khỏi quán, hắn phải chạy lại đỡ. Mùi rượu nồng nồng trong hơi thở và quần áo con bé xộc vào mũi. Vấy vả lắm hắn mới để được con bé trên yên xe, giữa chặt tay con bé quàng qua eo hắn. Hắn lái xe chậm chậm bằng một tay. Dừng xe trước của khu nhà con bé, hắn vừa buông tay thì con bé nhũn ra, trượt xuống đất, làm hắn phải gồng mình tóm lấy, người con bé nhũn như cọng bún. Chẳng còn cách nào khác, hắn đành vác con bé lên nhà. Cái váy ngắn cũn cỡn cớn lên lộ ra toàn bộ cặp mông với cái xi líp ren màu đen, cặp đùi tròn lẳn được hắn ôm trong tay. Hắn cố kéo cái váy xuống che mông, nhưng bất lực, đành xòe bàn tay ra che tạm. Sự ấm áp, mềm mại của cặp đùi, sự tròn trịa của cặp mông cọ vào bàn bay hắn mỗi bước hắn bước lên cầu thang làm hắn ngày càng nóng. Rồi cái mùi cơ thể phụ nữ, quện với mùi nồng nồng của rượu, càng kích hắn hơn. Tay hắn đã đặt hẳn lên mông và xoa nắn nhẹ nhẹ, cái mông căng nảy nảy mỗi cái nắn của hắn. Đứng trước cửa, hắn mở cái sắc tay của con bé tìm chìa khóa. Bới bới mấy cái băng vệ sinh, mấy cái bao cao su, phong kẹo sing gum, hộp son hộp phấn, hắn cuối cùng cũng tìm thấy cái chìa khóa.

Đặt con bé lên giường, hắn vào nhà tắm lấy cái khăn mặt dấm nước và quay lại giường lau mặt cho con bé. Dưới cái lạnh lạnh của cái khăn, con bé có vẻ tỉnh lại phát ra âm thanh ú ớ trong cổ. Cất khăn, bật cái quạt hắn định quay về. Quay lại nhìn con bé lần cuối, trước khi đóng cửa, hắn lại nuốt nước bọt. Cặp đùi trắng nhễ nhại nổi trên giường, bầu ngực hở một nửa ra khỏi cổ áo. Không nhịn được, hắn lại quay lại. Dùng ngón tay của mình, hắn vẽ những đường thẳng trên đùi con bé để cảm thụ sự mượt mà. Bàn tay kia, chạm lên đỉnh bộ ngực ấn ấn và hạ lòng bàn tay xuống để cảm nhận sự đầy đặn của bộ ngực, hơi nhè nhẹ bóp. Hắn nóng, nóng từ trong ra ngoài, sự bức bách ngày một tăng. Lắc lắc đầu, dùng hết nghị lực, hắn rời bàn tay khỏi người con bé và quay người đứng lên đi ra cửa. Hắn không muốn phá vỡ nguyên tắc của mình.

– Anh …

Tiếng con bé vang lên làm hắn giật mình. Hắn quay lại giường. Con bé đang mở mắt nhìn hắn, giơ bàn tay cầm tay hắn.

– Ở lại đây với em đêm nay.

– Thôi em nghỉ đi. Anh về đây.

– Ở lại với em đêm nay đi, em cô đơn lắm.

Con bé nói với giọt nước mắt đã chảy qua khóe mắt. Không đành lòng, hắn giơ tay chùi đi giọt nước mắt, rồi ngồi xuống mép giường. Con bé xê người vào trong, vỗ vỗ xuống giường.

– Nằm đây đi anh.

Hắn khẽ thả người nằm xuống cạnh con bé, hai tay đặt trên bụng, mắt nhìn kên trần nhà. Hắn nghe thấy tiếng mở khóa phéc-mơ-tuya và rồi tấm thân trần trụi quấn lấy hắn.

– Cho em đi anh.

Con bé lần tay cởi cúc áo hắn, mở thắt lưng, mở khóa và kéo quần hắn xuống. Bàn tay ấm nóng tóm lấy chin hắn, ngón tay xoa xoa chút nước nhờn rỉ ra từ đầu chim hắn. Chim hắn đã dựng thẳng lên trần nhà. Con bé lật người lên mình hắn, mút mát đầu ti hắn, hôn xuống bụng hắn, đôi môi mềm ấm, cái lưỡi linh hoạt ướt át lướt trên da làm cơ hắn giật lên từng cơn. Rồi đầu chim được cái miệng ấm áp bao phủ, cái lưỡi quấn lấy thân chim, cái đầu lên xuống ngậm nhả con chim. Hắn sắp không nhịn được nữa. Kéo con bé lên, hắn lật người lên con bé, cúi xuống ngậm cái đầu vú hồng hào nhô cao trên đỉnh, hắn mải mê mút, tham lam bú, bầu vú đã ướt nhớp nháp bởi nước bọt của hắn. Con bé rên hừ hừ trong cổ, hai tay ôm chặt đầu hắn dính vào cặp vú, đôi chân quặp qua hông hắn, dập dập. Nhỏm mình dậy, hắn với lấy cái túi và lôi cái bao cao su ra, đeo vào chim. Cúi xuống nhìn cái lớp lông mượt mà, cái bướm hồng hào, hai mép vun cao tạo thành một khe ở giữa, đầu nhân hơi đỏ hồng nhú ra khỏi cái khe, nước đã ướt lóng lánh bên ngoài. Hắn từ từ đưa đầu chim vào, cái bướm chặt khít ngăn cản sự tiến vào, làm hắn phải dừng lại, đẩy nhẹ nhẹ để chim tiến vào từng tí một và đợi một chút để cái bướm đã quen với sự chật trội khi chim vào đến tận cùng, chim hắn vẫn vào hết hẳn. Nhẹ nhấp hông, để chất nhờn thấm đẫm và bôi trơn toàn bộ, hắn hơi nhịp đều đều chậm rãi để khỏi thốn. Con bé cũng đã hết cảm giác bức bối khi chim vào trong, bắt đầu hưởng thụ sự ma sát mà chim mang lại sau mỗi cái nhấp, tiếng rên phát ra trong cổ họng. Mới vài cái nhấp, con bé đã ra, người quíu lại giật giật, cơ bướm co bóp rất mạnh, hai chân ghì chặt hông hắn, mắt nhắm nghiền. Hắn ngừng nhấp, nhìn con bé qua đợt cao trào, người lỏng ra. Hắn lại tiếp tục nhấp nhẹ nhẹ, rất nhanh con bé lại hưởng ứng cùng hắn cùng tiếng rên trong cổ. Lần này hắn nhấp nhanh hơn một chút để đẩy cơn sướng lên, cái bướm nhờ nước nhờn của đợt cao trào vừa, đã trơn nhẫy giúp chim hắn ra vào dễ dàng hơn. Con bé vẫn rên với hai mắt nhắm chặt, thỉnh thoảng lại nhăn mặt khi hắn đẩy quá sâu. Và đợt cao trào mới đến, con bé lại căng người giật giật, hắn vẫn chưa ra được. Lần này hắn không dừng lại nữa, mà tiếp tục nhấp để nhanh ra, con bé như cũng biết mục đích hắn, hai mông cũng sàng qua lại hỗ trợ hắn. Cong người, hắn cuối cùng cũng ra.

Vật sang bên cạnh con bé, con chim tuột khỏi bao, ướt nhễ nhại vắt sang bên bẹn hắn. Con bé quay lại ôm lấy hắn, tay lắc lắc cái bao đang chứa khoảng gần một nửa chất lỏng màu trắng.

– Eo ơi … nhiều thế.

Cầm lấy cái bao nhớt nhát, hắn buộc chặt đầu, trong đó không biết có nhiêu là tiến sỹ kỹ sư, hay toàn xe ôm. Cầm cái bao hắn định nhỏm dậy đi vất, con bé ôm ghì lấy hắn, giật cái bao và ném xuống đất.

– Vất đấy đi mai dọn. Nằm ôm em ngủ nào.

Tấm thân trần trụi của con bé lại quấn lấy tấm thân của hắn, bàn tay đưa xuống nghịch con chim đang nghẹo đầu nghỉ.

– Con chim này không biết sẽ hại bao nhiêu người đây.

Con bé vừa nghịch vừa nói. Con chim này sẽ chẳng hại ai, nó sẽ chỉ mang lại sung sướng cho người khác.

– Anh có người yêu chưa?

– Chưa.

Thật ra câu trả lời nên là có. Hắn cũng đã có hai mối tình thời còn học đại học. Nhưng rồi lại rời bỏ hắn vì cái yên xe đạp đau mông. Hắn không sao cả, ai cũng có lựa chọn của mình, hẳn nhiên lựa chọn đau mông không phải là lựa chọn tốt.

Hắn thức dậy theo thói quen, trời vẫn còn mờ tối, con bé đang quấn lấy hắn ngủ ngon lành. Nhẹ nhàng nhắc tay chân con bé ra, hắn nhỏm dậy mặc quần áo, rồi khẽ khẽ đi ra cửa đóng cửa lại. Chiếc xe máy mà hắn quên lửng đêm, may quá, vẫn còn dựng trước cầu thang.

Và sau lần đó, hắn và cô bé quan hệ thường xuyên hơn, mỗi lần cô chủ động mời hắn. Và hắn cũng lâu rồi không lấy tiền xe ôm nữa.

Nhớ đến cô bé, hắn lại nhớ những người khác. Nhớ đến chị chủ cửa hàng quần áo mà hắn không biệt được đâu là ngực, đâu là eo, đâu là mông và xót con xe của hắn lại phải gầm rú gồng mình để mang chị đến cửa hàng. Lần nào chị cũng vẫn một điệp khúc.

– Này đẹp trai cao to. Hay em bỏ nghề xe ôm đi, chị giới thiệu em làm cho mấy chị bạn của chị. Các chị ấy giàu lắm, toàn làm chủ doanh nghiệp nhưng chồng già, cô đơn.

Hắn hiểu ẩn ý, hắn đều từ chối kiên quyết, cũng giống như với thằng bạn học cùng, hiện đang làm nghề cầm đồ, đôi lần gạ hắn chuyển hàng.

Hắn vẫn giữ được nguyên tắc của mình. Hắn vẫn nhớ như in lời giạy của bố hắn “Dù cuộc đời có cố đóng đinh con xuống đất, nhân cách sẽ giúp con đứng thẳng giữa cuộc đời”.

Hắn chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.


Online porn video at mobile phone